Lặng lẽ bờ vai tựa thật êm,
Gối gác kê nghiêng một bóng thềm
Nhẹ nhàng vỗ nhau trong giấc khẳm
Một chuyện tình buông ... một giấc nghiêng !

Lặng lẽ bờ vai gắng tựa vai
Vô tình anh khúât em một ngày
Bờ vai anh đó... bờ vai ấy...
Đã chết trong em những tháng ngày !

Lặng lẽ tình em chỉ mỗi em...
Đêm đêm khoác nhẹ tiếng êm đềm...
Sao anh lại nỡ quay lưng lại
Bỏ lại mình em với bóng đêm!

Anh ơi...
Em đây yêu lắm bờ vai chắc
Cũng ghét anh ghê nhưng lúc nằm
Anh xoay lưng lại mình em thấy...
Thấy cả bờ lưng anh lạnh căm ...

Anh ơi ....
Một ngày nào đó anh đi mất
Cũng chỉ mỗi em thấy bờ lưng
Bờ lưng nay đứng không nằm nữa
Bờ lưng bỏ em lại sau lưng ...
.....
Một ngày nắng gió em ngồi kể
Kể chuyện tình em...chuyện bờ lưng


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét