Lâu quá rồi ko mò tới mày, àh, mà quên, có rờ tới mà tao cứ lấy cái mặt mày rồi ịn lên đó mấy thứ nhảm nhảm, chả có gì cho ra hồn ra vía cả...
Lâu lắm rồi tao thôi ghi ba cái thứ trong óc tao nghĩ ra, tao cũng ko bik mày có còn muốn mang nó trên người mày nữa ko hay mày cứ thix như bạn bè mày, thix dc người mà mày gọi là ông chủ để lên người mày hàng tá hình, háng tá nhạc !
Blog ơi, tao buồn lắm, tao buồn cho tao, ko bik tự bao giờ tao biến mày thành cái thứ vớ vỉn nào đấy, chắc mày cũng giận tao lắm...
Blog ơi, tao cũng tự nhiên thấy tao đê tiện lắm, khi mà tao chợt bùng lên những cơn buồn mà tao ko kiềm chế dc... tao lại lôi mày ra rồi ấn lên mặt mày những thứ mà tao muốn nói thậm chí là chửi rủa mắng nhiếc ai đó ... mà tao ko can đảm...! Tao nói vậy chắc mày nói tao hèn blog nhỉ ?!?! ùh, vậy mày cứ chửi tao đi ...
Ôi mà thôi, dù sao đi nữa, tao cũng vẫn thương và yêu mày lắm, tao biết mày buồn vì tao víêt chả hay làm mày ko dc người ta vô coment , tao biết mày buồn vì tao ít chịu đi lòng vòng tìm bạn mới cho mày, nhưng xin mày đừng trách tao, tao làm thế vì tao có nguyên do, tao sợ phải đối mặt với cái thế giới của mày lắm, nó làm tao thôi yên, nó làm tao ko ngừng suy nghĩ và cũng bíêt bao lần nó làm tao thôi cười ...
Ùh thì tao đã khóc, khóc rồi lại ngồi cười, cười sặc sụa vì sao tao ngu thế, tao khóc vì những chuyện ko đâu, những chuyện mà người ta cho là ảo mà tao cứ nghĩ là thật, khóc vì những con người vô hình bất dáng mang cho tao cảm giác vui vẻ song chỉ thoáng qua để rồi lại tiếp tục khóc vì nhận ra tất cả, tất cả chỉ là hư vô ...
Đôi lúc tao nghĩ ông gì đấy nói đời là bể khổ cũng đúng , tự mình gieo lấy rồi tự mình gặt lấy ... hì!
Giống như hôm nay nè blog, tự nhiên đang ngồi xem tivi, bất chợt nghe đâu đó ng ta ca bài dạ cổ, tao lại rươm rướm nước mắt ... tao cũng chả hiểu, tao chỉ biết tự nhủ : khờ quá, làm j mày mà mày khóc hả Ju ...khùng ... có lẽ, những chuyện đã qua, những con người đã đi qua vô tình lại cứa trong tim tao 1 nhát, ui mà sao họ ko cắt mẹ con tim tao cho rồi,họ nghĩ trái tim tao bằng gang sắt hay sao mà cứ đem dao vào đó mà mài ... tao ko biết đau àh? tao ko có máu để chảy àh? tao ko có 1 khối óc để nghĩ và để yêu hay sao ? ... Chán lắm...
Rồi tao chả bíêt phải làm gì ngoài chuyện bưng mặt mà thui thủi. Tao ước chi mày có 1 bàn tay để sờ lấy đôi gò má tao để cảm nhận dc dòng nước nóng hay hảy đang lăn từ kẽ mắt tao xuống. Tao ước chi mày có 1 đôi mắt để nhìn tao và khóc cùng tao. Tao cũng ước chi mày có 1 cái miệng thật to để mày hét vào mặt những ai làm tao đau, để tao còn thấy trong cuộc sống này còn ai đó bênh vực cho tao. Tao ước chi mày có 1 cánh tay lực lưỡng để che chở cho tao, ôm lấy tao khi tao ko còn trụ vững ...
Tao... blog...! tao ước mày hay tao đang cần 1 con người như thế... Sao? mày nói sao? ... Ùh, mày nói đúng, tao đang chờ 1 tíêng sét !!!
Tao xin lỗi mày vì tao ko nghĩ ra dc cái j đủ hay để làm cái title cho mày... mà kệ, chỉ tao với mày thôi nhá!


























































