có nàh mới rồi!!! đang sửa soạn lại tí chút, chuẩn bị ăn tân gia bà con nhá !!!

[ 1 ngày vui vẻ ] [ miss u so much ]

Thứ Ba, 22 tháng 1, 2008

093. Mùa gió hanh

Chẳng bíêt tự bao giờ mà người Sài Gòn lại có thói quen mua sắm vào dịp cuối năm. Nhìn những con đường rực rỡ ánh đèn màu, nhìn dòng người nô nức chen chân nhau đi mua đồ tết... gió hanh, trời trở mình làm lạnh! Vậy là tết đến...

Kí ức về ngày tết trong tôi là những gì mơ hồ và thoáng đãng, chẳng đủ để làm cho người ta , mà đúng hơn là tôi nhớ kĩ và nhớ dai về 1 cái tết ấm cúng, cái tết thật sự. Thuở bé là những thời gian mà tết trong tôi đậm màu và sắc sỡ, lần cúôi cùng tôi còn xem cảnh đốt pháo bông là năm tôi 2 hay 3 tuổi gì đó ! Rồi cảnh cả nhà vặt cổ gà làm cỗ... rồi tết lại qua...

Tôi có cảm giác không khí tết ko còn như xưa nữa, nhạt nhẽo,buồn chán, ngừơi ta ko còn nô nức sửa soạn nhà cửa đón khách như hồi xưa, ko còn cảnh cả nhà bu vào làm 1 việc gì nữa, cũng chẳng còn thấy những nụ cười rạng rỡ trên từng gương mặt ... cuộc sống đã ko cho những con người lao động cơ hội đón tết... có nhiều khi tối cứ nghĩ tết là 1 cực hình, là 1 cái gì đó mà người ta phải cam chịu khi nó đến... má tôi đã lận đận hơn cả nửa cuộc đời, ấy vậy mà bà hay bao bà mẹ khác mà tôi từng biết vẫn chưa có được 1 cái tết trọn vẹn. Cuộc sống mưu sinh vẫn in sâu trên từng nếp trán của bà, bà có cừơi đấy, nhưng là nụ cười gượng gạo khi thấy tôi và nhỏ em hí hửng với bộ cánh mới, nô nức chờ ngày tết... hồi nhỏ, tôi đâu bíêt rằng để cho tôi 1 món đồ như vậy bà đã phải nhịn ăn nhịn mặc cả năm trời ...

Tôi thật sự khâm phục ngừơi má của tôi, tôi chỉ kêu bà lá má... chỉ má mà thôi, tôi ko muốn dùng 1 từ ngữ nào khác thay thế từ "má", má trong tôi là những gì thiêng liêng và gần gũi...Người má mà tôi thầm bái phục là người đã cho tôi cả cuộc sống súôt gần 20 năm qua, là ngừơi đã tạo cho tôi hình hài và trí óc, tâm hồn và thể xác của ngày hôm nay. Là người mà suốt gần chục năm trời gia đình tôi mắc nợ đã gồng gánh nuôi cả ngừơi mà tôi gọi là ba, nuôi cả bà ngoại, nuôi cả 2 đứa tôi ăn học... và tôi bíêt, má sẽ là ngừơi cho tôi cả tương lai.

Tôi trách thời cuộc khó khăn đã ko cho gia đình tôi khấm khá thì ít, mà tôi trách bản thân tôi thì nhiều! Tôi bíêt tôi lớn, tôi biết mình đủ sức gồng gánh phụ má, tôi bíêt mình có thể làm 1 cái gì đó cho cái gia đình này... bíêt chứ ! Vậy mà tôi đây vẫn chưa là gì cả so với má tôi ... tôi thấy mình vô dụng, thờ ơ, lãnh mặt ...

1 lần tình cờ dạo phố giữa mùa gió hanh, tôi bắt gặp 1 bà mẹ còn đang mặc cả bộ đồ công nhân dẫn 2 đứa nhóc đi sắm đồ tết... Người ta vẫn coi Nguyễn Trãi là thiên đường mua sắm,ấy vậy mà dường như thiên đừơng này lại đang quay lưng với những người như 3 mẹ con trên... tôi thầm quan sát thấy nét mặt người phụ nữa đanh lại khi nghe cô nhân viên nói 1 cái giá trên trời, rồi lại nhìn thằng nhóc đang say sưa cầm chíêc áo thun hình babymilo vẻ rất thích thú, tôi chợt mún rơi giọt nước mắt... hình ảnh bà mẹ công nhân hay hình ảnh má tôi trước đây ? rồi ngừơi phụ nữ móc hầu bao ra... ko phải trả tiền cho chíêc áo mà là trả cho những nụ cười trẻ thơ... cái giá đã và đang bóp nghẹt cái tết trong tâm hồn những người phụ nữ!

Tết, lại 1 mùa tết nữa lại đến ... nụ cừơi hạnh phúc hay nụ cười chan chung những giọt nứơc mắt ! ... mùa gió hanh, có thể làm cho người ta ấm hơn trong những chíêc áo ... cũng có thể làm cho người ta chạnh lòng và xót xa cho phận người !

2 nhận xét:

  1. Tu nhien nghe Ju noi lai thay buon buon....cung ko hieu tai sao ?????chac co le tu trong lo`ng mi`nh chot nhan ra 1 dieu gi` do',nhung cung ko bit no la` gi`...nhung lai la`m minh nhoi lo`ng...kho hieu wa; ha???

    Trả lờiXóa
  2. [CƠN] [GIÓ] [LẠ]_[CẬU][ÚT]Thứ Sáu, 25 tháng 1, 2008

    ao thi dep day nhung ma tai may nguoi mau xau qua nen mac vao cung lam cho ao xau luon.hihc

    Trả lờiXóa